- Có già quá không khi tôi - một con nhóc mới 17 tuổi ngày ngày trải mình nơi đây nhưng vẫn luôn khắc khoải nhớ về vùng quê Tiên Phước? Chưa khi nào nguôi ngoai.
Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn!
(Tiếng hát con tàu – Chế Lan Viên)
Đó dường như đã trở thành quy luật của cuộc đời, ta chỉ có thể biết được giá trị thực khi mà đã xa rời mọi thứ. Tôi – vốn dĩ là một người con xứ Tiên, sinh ra và lớn lên trong một vùng quê nghèo khó và giàu lòng thương người. Tôi – một học sinh, chưa biết xa quê hương là thế nào? Nhưng… tôi biết rằng nếu một ngày tôi rời xa nơi đây, nếu một ngày tôi không được nhìn thấy màu xanh của lúa, màu trắng của cánh cò, màu vàng của nắng,… thì tôi đã mất đi một người bạn vô cùng quan trọng – người bạn đã nuôi dưỡng, che chở và luôn là chỗ dựa vững chắc mỗi khi tôi gục ngã và yếu lòng. Những lúc mệt mỏi, chán nản vì học tập tôi lại chạy ra tảng đá trước nhà và nhìn về phía chân trời trước mắt. Những cánh cò bay trắng muốt, lượn lờ,… nắng trải dài hòa mình vào cánh đồng xanh rờn vô tận… Bình yên đến lạ! Và cứ thế tôi để mặc cho nước mắt trượt dài trên má, để mặc cho những suy nghĩ xâm chiếm lấy tôi…
Hằng ngày được ngắm nhìn, lắng tai nghe nhịp đập của đất, sự reo vui của những cánh đồng lúa,…Ngồi đây, nằm đây mà sao nỗi nhớ cứ dâng lên, lòng quặn thắt và thế là tôi lại khóc…
Đâu phải chỉ khi đi xa ta mới nhớ nó, ngay chính bây giờ, ngồi trên tảng đá đó tôi lại muốn ôm hết tất cả những thứ được gọi là Quê hương cho thỏa nỗi nhớ trong lòng. Và tôi đã biết mình yêu quê hương biết bao nhiêu!
Nhớ những chiều thả diều gió lồng lộng, những hôm trốn bà đi suối, những ngày mưa tầm tã, những buổi tối trăng tròn đi bắt đom đóm, bắt ốc, nhớ....
Một chiều nắng vàng…
Hoa dại





LinkBack URL
About LinkBacks





Trả lời với trích dẫn



