Mượn trần gian ở trọ
Như một cõi đi về
Nghe đại bác ru đêm
Vết lăn trầm nhức nhối
Ai biết đâu nguồn cội
Người sống tuổi đá buồn
Như cánh chim cô đơn
Trên đường xa vạn dặm
Mưa hồng rơi hạ trắng
Nhuộm khói trời mênh mông
Trong lời của dòng sông
Phôi pha lời buồn thánh
Thấy bên đời hiu quạnh
Nở đóa hoa vô thường
Vườn xưa đóa quỳnh hương
Nghe bốn mùa thay lá
Chiếc lá thu phai đã
Khuất chìm dưới cơn mưa
Vẫn gọi tên bốn mùa
Rồi bay đi thầm lặng
"Tôi ơi đừng tuyệt vọng"
Vẫn có em bên đời
Để rơi lệ ru người
Hai mươi mùa nắng lạ
Bích: Có một ngày như thế
Anh như cánh vạc bay
Theo dấu chân địa đàng
Đi về miền cát bụi
Biển nghìn thu ở lại
Rồi con sóng về đâu
Ôm mãi khúc tình sầu
Hát cho người nằm xuống
Anh đi rồi biển nhớ
Mây cũng sẽ chìm trôi
Rời xa dấu mặt trời
Nắng thủy tinh vụt tắt
Ướt mi người ngồi khóc
Rồi như đá ngây ngô
Trong nỗi đau tình cờ
Gần như niềm tuyệt vọng
Em đi trong chiều muộn
Một ngày như mọi ngày
Lắng nghe những tàn phai
Từ lời thiên thu gọi
Chiều một mình qua phố
Nhìn những mùa thu đi
Còn tuổi nào cho em
Ôi hoa vàng mấy độ...
Bích: Tưởng người về bỗng nhớ
Những con mắt trần gian
Ứa giọt lệ thiên thu
Thương một người cô lẻ
Hãy ru đời đi nhé
Đoạn tình khúc Ơ Bai
Vẫn lặng lẽ nơi này
Hoa vàng phai trước ngõ
Tình sầu, tình trắc trở
Thôi để gió cuốn đi
Diễm xưa nay còn gì
Để tình xa tình nhớ
Như một lần thoáng có
Xin trả nợ người xưa
Nghe cỏ xót xa đưa:
Hãy yêu nhau đi nhé!
Còn con mắt còn lại
Em hãy khóc đi em
Xin mặt trời ngủ yên
Trong rừng xưa đã khép...





LinkBack URL
About LinkBacks




Trả lời với trích dẫn

